Zalo

Người đắc đạo có thể không bệnh không?

> Học thuật > Lý Hoặc Luận > Người đắc đạo có thể không bệnh không?

Người đắc đạo có thể không bệnh không?

Có người hỏi:

Người học đạo thường nói rằng nếu tu hành đúng cách thì có thể chống lại bệnh tật, không đau ốm, không cần thuốc men hay châm cứu mà vẫn khỏe mạnh.

Nhưng tại sao nhà Phật, khi có bệnh, vẫn dùng thuốc và châm cứu?


Mâu Tử trả lời: ngay thánh nhân cũng có bệnh

Mâu Tử dẫn lời của Lão Tử rằng: “Vật lớn thì già, gọi là trái Đạo. Trái đạo thì sớm hết.” Ý của câu này không phải để khuyến khích con người tìm cách kéo dài sự sống một cách cưỡng ép, mà để nhắc rằng mọi sự vật khi đi ngược lại quy luật tự nhiên thì tất yếu sẽ suy tàn nhanh hơn.

Chỉ có người thực sự đắc Đạo, đạt đến mức độ trọn vẹn, mới có thể vượt khỏi vòng sinh tử. Bởi lẽ, khi đã không còn sinh thì cũng không còn lớn; không lớn thì không già; không già thì không bệnh; không bệnh thì không suy hoại. Nhưng cảnh giới ấy vốn vô cùng hiếm hoi, không phải điều mà người thường có thể dễ dàng đạt tới.

Mâu Tử vì thế đưa ra những dẫn chứng rất thực tế. Ngay cả các bậc thánh hiền trong lịch sử cũng không tránh khỏi bệnh tật. Chu Vũ Vương từng lâm bệnh, phải nhờ Chu Công cầu xin trời kéo dài sinh mệnh. Khổng Tử cũng từng đau ốm, đến mức Tử Lộ phải thay thầy cầu đảo. Những điều đó cho thấy bệnh tật là điều không ai có thể hoàn toàn tránh khỏi, kể cả người đạt đến đức hạnh cao.

Ông còn nhắc đến những bậc được xem là tổ của y đạo như Thần Nông và Hoàng Đế. Thần Nông trong quá trình nếm thử cỏ thuốc đã nhiều lần suýt mất mạng vì trúng độc; Hoàng Đế cũng phải khiêm nhường học hỏi thuật châm cứu từ Kỳ Bá. Nếu ngay cả những bậc ấy còn cần đến thuốc men và y thuật, thì việc cho rằng người tu đạo có thể hoàn toàn không cần đến chăm sóc thân thể rõ ràng là một nhận thức sai lầm.

Chỉ cần suy xét những điều đó một cách thẳng thắn, cũng đủ thấy rằng nhiều quan niệm được truyền miệng trong đời thực chất không đứng vững trước thực tế.


Vì sao phải phân biệt các đạo?

Có người nói rằng đạo vốn là vô vi, cùng phát xuất từ một nguồn gốc, vậy tại sao lại phải phân biệt nhiều đạo khác nhau, rồi còn nói đạo này cao, đạo kia thấp. Làm như vậy chẳng phải khiến người học thêm rối, thêm nghi ngờ, rốt cuộc chỉ là việc làm vô ích hay sao?

Mâu Tử trả lời rằng tuy cùng một tên gọi, nhưng bản chất lại hoàn toàn khác nhau. Cùng gọi là cỏ, nhưng trong đó có vô số loại; cùng gọi là kim loại, nhưng tính chất mỗi thứ lại không giống nhau. Tuy cùng một danh xưng, nhưng thực chất thì sai biệt rất xa. Muôn vật trong thiên hạ vốn đã như vậy, huống chi là các học thuyết và đạo lý – những thứ liên quan trực tiếp đến nhận thức và con đường của con người.

Chính vì vậy, nếu không biết phân biệt, thì đạo sẽ bị che lấp. Ông nhắc lại rằng vào một thời, học thuyết của Dương Chu và Mặc Tử từng thịnh hành đến mức khiến người ta hoang mang, như xe không biết đi đường nào, người không biết bước theo lối nào. Chỉ đến khi Mạnh Tử đứng ra phân định phải trái, con đường của Nho học mới được khai mở trở lại.

Mâu Tử còn dùng những hình ảnh rất cụ thể để làm rõ ý này. Ngọc và đá nếu đặt chung một rương thì ngay cả người tinh tường như Ỷ Đôn cũng khó lòng nhận biết. Màu đỏ và màu tía nếu trộn lẫn thì đến Khổng Tử cũng phải thở dài. Ánh sáng của mặt trời và mặt trăng vốn không phải không chiếu, nhưng khi mây đen kéo đến thì ánh sáng ấy vẫn bị che khuất.

Đạo cũng vậy. Không phải đạo không đúng, mà vì quá nhiều học thuyết xen lẫn, khiến cái chân chính bị lu mờ. Do đó, việc phân biệt không phải để gây chia rẽ, mà để giữ cho đạo được sáng tỏ, để người học có thể nhận ra đâu là gốc, đâu là ngọn, mà không lạc hướng.


Tin Phật mà chưa từng thấy Phật có hợp lý không?

Có người lại đặt câu hỏi: ông không tin vào những thuật thần tiên bất tử, điều đó có thể còn chấp nhận được. Nhưng tại sao ông lại tin rằng chỉ có đạo Phật mới có thể cứu đời? Phật ở một phương xa, chân ông chưa từng đặt tới, mắt ông cũng chưa từng tận thấy. Ông chỉ đọc kinh văn mà tin vào hạnh của Phật, như vậy chẳng phải giống như xem hoa mà đoán quả, nhìn bóng mà đoán hình hay sao?

Mâu Tử trả lời rằng trí tuệ không nhất thiết phải dựa vào việc tận mắt chứng kiến. Ông dẫn lời Khổng Tử: “Nhìn dấu vết, xét nguồn gốc, xem kết quả – con người làm sao giấu được?” Ý nghĩa của lời này là có những điều, chỉ cần quan sát dấu hiệu, truy đến căn nguyên và xét đến kết cục, thì đã đủ để nhận ra bản chất, không cần phải trực tiếp thấy tận nơi.

Người xưa từ lâu đã biết cách nhận ra sự việc qua những biểu hiện gián tiếp. Lã Vọng khi bàn chính sự với Chu Công đã có thể đoán trước kết cục về sau. Nhan Uyên ngồi trên xe bốn ngựa, chỉ nhìn cách Đông Dã Tật điều khiển mà biết chiếc xe sắp lật. Tử Cống nhìn một cuộc hội họp giữa hai nước Trâu và Lỗ, đã nhận ra dấu hiệu suy vong trong tương lai. Những điều ấy không phải do ngẫu nhiên, mà do khả năng nhìn thấu từ cái hiện ra bên ngoài để hiểu được cái ẩn bên trong.

Ngay cả trong âm nhạc cũng vậy. Khổng Tử khi nghe Sư Khoáng gảy đàn, đã có thể cảm nhận được đức hạnh của Văn Vương. Người tinh thông âm luật, chỉ cần nghe một khúc nhạc cũng đủ biết phong tục, khí chất của cả một quốc gia. Âm thanh tuy ngắn ngủi, nhưng phản ánh được cả một nền tảng sâu xa phía sau.

Bởi vậy, để hiểu một học thuyết, không nhất thiết phải tận mắt nhìn thấy nơi nó sinh ra hay tự mình đặt chân đến đó. Chỉ cần đọc lời dạy, xét đến kết quả mà nó tạo ra, rồi đối chiếu với đạo lý căn bản, thì đã đủ để phân biệt điều gì là chân thực, điều gì là hư vọng. Trí tuệ chân chính không nằm ở khoảng cách gần hay xa, mà nằm ở khả năng nhận ra bản chất từ những dấu hiệu hiện hữu.


Bói nhanh – Hệ thống dự trắc tức thời của Du An

1 phút Phật pháp căn bản

Phật học căn bản – hệ thống hóa giáo lý cho người bận rộn

Du lịch văn hóa & di sản

Trọn bộ Lâm Tế ngữ lục

Trọn bộ Lý Hoặc Luận – Mâu Tử

Bích Nham Lục – 100 công án Thiền

Kinh điển Phật giáo – những câu truyện truyền qua 2.600 năm

Podcast & sách – giải quyết các vấn đề hiện đại trên nền tảng Phật học

Mệnh lý phương Đông – Phong Thủy & dự trắc đoán mệnh


Vật phẩm Phật giáo

Ủng hộ & Đồng hành cùng chúng tôi.